Đăng bởi: trangque | Tháng Một 26, 2012

Mùa xuân con gái

Cô công chúa bé bỏng của mẹ ngày nào

Mùa Xuân này sẽ theo chồng xa Mẹ

Mẹ dõi theo con ngỡ con còn thơ bé

Như ngày xưa con chập chững biết đi

Rồi bữa cơm chiều mong ngóng con về

Lo ở nhà chồng con bắt đầu bỡ ngỡ

Bố sẽ đi ra đi vào thẫn thờ vì nhớ


Con đi lấy chồng nhà mình vắng, mẹ thương.

Đăng bởi: trangque | Tháng Mười Một 18, 2011

QUẢ DƯA HẤU ĐỎ

QUẢ DƯA HẤU ĐỎ

Buổi chiều. Hình như ngày thường chùng xuống vào cuối chiều khi mọi việc trên bàn đã hòm hòm, nàng lơ đãng ngó ra ngoài sân nhà máy. Cái vườn hoa ngày xưa là nơi xoa dịu nỗi nhức nhối trong ngày của nàng đã bị phá, không còn ríu rít tiếng chim kêu mỗi trận mưa về, bức bối và ngạt thở, một chung cư 22 tầng được xây trên con đường tắc nghẽn nhất thành phố. Các hộ dân chưa nhận nhà đã quá ngột ngạt…
Nàng nhớ lại buổi tranh cãi vài năm trước đây với các nhà công quyền thành phố:
- Không hiểu sao Thành phố có chủ trương di dời nhà máy ra ngoại thành để tránh ô nhiễm ách tắc mà hở ra chỗ nào các anh lại nhét chung cư vào trong khi đó trường học thiếu, bệnh viện thiếu, đến chỗ chơi của trẻ con cũng không có trong cái thành phố ngột ngạt này…
- Cô thì biết cái gì, cô chỉ nhìn trước mắt này nhưng chúng tôi phải nhìn cho thành phố 30 năm nữa. Gần dự án sẽ mở ra con đường to, làm sao mà tắc được… cô tưởng chúng tôi không lo cho cái thành phố này chắc…Chúng tôi làm gì có quy hoạch đâu phải chuyện nói chơi.
Mặt nàng từ đang phấn khích tái hẳn lại, rõ là gái góa ngõ chuyện triều đình, thôi đành chờ 30 năm nữa, miệng quan nói chả sai đâu. Nhà chung cư thì đương nhiên có chủ đầu tư lo làm ngay để thu hồi vốn chứ dự án làm đường thì cứ chờ ngân sách Nhà nước nhé…
Tiếng máy trộn bê tông ào ào, bụi từ nhà cao tầng ném xuống, chả thấy cán bộ môi trường đâu. Cái nhà máy Y tế của nàng, sạch như lau như li mà vài tháng thanh tra môi trường lại tới thăm hỏi thường xuyên.
Chuông đổ. Một số lạ hoắc:
- Châu Anh phải không?
- Dạ em nghe
- Trời, ba mươi năm mới lại nghe giọng nói của em. Anh là Đăng Lvov đây
- Ôi anh, lâu quá rồi, mà sao có điện thoại của em.
- Hôm nay anh đi đám cưới con anh bạn và may mắn xin được số, anh tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại…
- …
- Anh vẫn còn giữ tấm ảnh của em, cái áo len em đan giúp anh ngày trước…anh…anh…
- Vậy ạ…
- Em bây giờ ra sao? Có khỏe không, công việc thế nào, có vất vả không?. Nhiều đêm anh cứ ước được gặp lại …dù chỉ một lần.
Trời, nàng nghĩ bụng, ba mươi năm rồi, anh còn giữ tấm ảnh nào nhỉ? Áo len thì mình đan cho biết bao người, và cố hình dung ra gương mặt của người đang nói chuyện.
- Em còn nhớ hè sinh viên năm thứ nhất em đi lao động hè bốc dưa hấu cho người Nga không? Lần ấy em mang về một quả dưa hấu, và cứ tròn to mắt ra ngạc nhiên là từ bé đến giờ em chưa nhìn thấy quả dưa hấu to và đỏ như thế bao giờ. Anh được mời sang trong bữa liên hoan dưa hấu ấy…và anh cũng chưa bao giờ được ăn một miếng dưa hấu, tươi, đỏ và ngọt …đến tận bây giờ. Anh không hiểu sao, một cô gái bé nhỏ như vậy lại tha được quả dưa hấu to thế …
- Úi, úi…bây giờ không còn cái cô bé nhỏ đâu anh, một bà lão 60kg rồi, nàng cười khanh khách.
- Uh, ba mươi năm rồi, em ạ…
Cái điệp từ ba mươi năm như một khoảng lặng không lời trong bản nhạc. Nàng không nhớ ra quả dưa hấu to và đỏ ấy, nhưng cả một khung trời mùa hè Nga ào ạt trở về, những hàng cây mướt xanh, những công viên đầy lá đổ và hoa…hoa đến bạt ngàn, khu ký túc xá ở Krivarotskaia và những anh chàng năn nỉ bà bảo vệ khó tính, thậm chí trèo cửa sổ để vào thăm nàng và các bạn gái mỗi chiều thứ Bảy.
- Ơ sao em không nói gì…
- Uh anh làm cho em nhớ Lvov quá…nàng lấp liếm.
- …em đang ở đâu, anh đến thăm em một lát được không?
- Ôi em phải đi đám cưới bây giờ, hẹn anh dịp khác vậy.
Điện thoại ngắt, giọng người đàn ông xa dần…xa dần.
Nàng tắt máy tính ngồi thừ người ra. Cái bóng mờ mờ của nàng lăn sâu trên màn hình…những nếp nhăn, dấu ấn của thời gian, của mưu sinh, của tham vọng…
Ba mươi năm…ba mươi năm …
Người đàn ông đó không có dấu ấn trong thẻ nhớ của nàng, thảng hoặc có nhưng mờ nhạt mờ nhạt. Vậy mà sau ba mươi năm người ấy nhớ nhiều thứ thế và với giọng nói ấy, nàng tin chứ. Cuộc điện thoại không hẳn làm cho nàng xáo trộn nhưng bắt nàng nhớ lại cái vẻ mặt tồi tội khi chàng thổ lộ:
- Anh từ miền Nam trở về chỉ mua được mấy con búp bê và mấy cái khăn quàng cổ. Mẹ anh bảo khi nào cưới vợ thì tặng cho vợ. Khi nào về phép anh mang sang tặng em nhé. Chàng nói dè dặt và mặt đỏ lừ
Chẳng hiểu sao lúc đó nàng cười phá lên:
- Ối em có quàng khăn bao giờ đâu mà anh phải để tặng vợ chưa cưới chứ…
Nói rồi chạy ra ngoài cười nốt tí dở một cách vô duyên để mặc anh chàng lúng túng khổ sở, sau năm dự bị chàng chuyển đến Tổng hợp Khắc cốp, nàng cũng hết ngúng nguẩy trẻ con, vô tư “ ác đòn” với những lời tỏ tình kiểu vòng vo Tam quốc đó và rồi nàng lấy chồng cũng vô tư như đi xem hát…may mà cuộc sống cứ êm ả trôi đi và cũng chẳng đến nỗi nào.

Nàng không đẹp kể cả thời thiếu nữ cũng vậy, tháng năm chỉ làm tàn phai sắc đẹp chứ cá sấu như nàng chẳng chịu tàn phai

Đăng bởi: trangque | Tháng Mười Một 11, 2011

Bí mật nhỏ của em

Mắt em nhìn đau đáu một mình anh
Tai em muốn nghe lời anh thủ thỉ
Em muốn hít hà mùi thơm cơ thể
Và muốn hôn
đôi môi quá ngọt ngào

 Anh từng bế em em nâng bổng lên cao
cho em những phút giây hạnh phúc
trái tim anh run lên từng nhịp đập
vì em
và chỉ để yêu em 

Anh từng ôm em hát với dòng sông
dắt nhau tung tăng
cùng nhau tắm biển
anh nói rằng anh yêu hơn cuộc sống
từ khi có em trên trái đất này 

Em sợ rằng thời gian sẽ đổi thay
Mỗi bình minh em nhớ anh nhiều nhất
Anh của em
viên kim cương rất thật
Một món quà thượng đế tặng riêng em

Đăng bởi: trangque | Tháng Mười Một 10, 2011

Biển Mỹ Khê

Biển Mỹ Khê bờ cát dài phẳng lặng
Ánh nắng chan hòa sóng dịu êm
Hàng dừa rủ
pha lê cát trắng
Như thể thiên đường thơ mộng nhất hành tinh 

Đã bao người ngắm bình minh trên biển
Hoàng hôn buông
đêm tĩnh lặng
nao lòng 

Ở đâu đó chiến tranh
máu người vẫn đổ
Thế giới xô bồ lùi mãi phía trời xa…

Khi em xa biển đâu nũng nịu
Quyến rũ, mê hồn… ngơ ngác mây?

Anh tan chảy vào đêm đen vũ trụ
Dưới trăng vàng
môi ngọt
sóng hờn ghen… 

Biển Mỹ Khê tình yêu em gửi lại
Để con sóng cứ cồn cào
và gió
gió
ngẩn ngơ.

Đăng bởi: trangque | Tháng Mười Một 4, 2011

Sau một tiếng nổ cả gia đình tan nát…

Ngày hôm nay không khí tang thương bao trùm lên cả công ty, những khuôn mặt thất thần, những đôi mắt đỏ hoe. Vụ thảm họa nổ ga tại Hà nội sáng nay (3/11) rơi chính vào gia đình của một nhân viên kho của công ty BBRAUN
Hình ảnh kinh hoàng vụ sập nhà tại Hà Nội

Nguồn ảnh: Internet

Buổi sáng ngay sau khi biết tin, cả công ty gần như không làm việc, mắt dán vào màn hình với những tia hy vọng hết sức mong manh về sự sống của cháu Tâm và Duy Anh. Ai cũng cầu mong một phép nhiệm màu… một số bác sỹ của công ty vào Xanh Pôn để lo chạy chữa cho hai bố mẹ. Mẹ cháu khi vào viện đã chứng kiến nhà sập vùi lấp hai con mình đã đòi xin bác sỹ tiêm thuốc tự vẫn bởi vì ” em giết các con em rồi” 

Các thông tin cấp nhật từ bệnh viện từ hiện trường, sự thất vọng lan dần, rồi Duy Anh được tìm thấy, hai tiếng sau là bé Tâm…mọi người nhớ lại hình ảnh hai bé trong bữa tiệc liên hoan cuối năm và hẳn là chỉ tối hôm qua họ đã còn nguyên vẹn một gia đình. Mọi người vẫn nghe tiếng bé Tâm khóc trong đổ nát mà buông tay bất lực

Nhật Minh là người hiền lành cẩn trọng, sống tình nghĩa với anh em vì thế khi tai nạn xảy ra mọi người ai cũng đau lòng. Bữa trưa tại căng tin công ty, những miếng cơm hầu như nghẹn lại. Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ…đau thương quá, kinh hoàng quá…

Vì còn đang giấu hai bố mẹ, mọi người đều đang nói là hai bé đang cấp cứu tại Việt đức. Khi chúng tôi đến bệnh viện Nhật Minh rất tỉnh táo nhưng hai mắt sưng húp, chắc là khóc nhiều. Tội nghiệp em vẫn còn đang mong manh hy vọng. Tôi hỏi:
- Có đau lắm không em, vững vàng lên nhé!
- Các anh chị ơi, các con em thế nào? Còn nước còn tát, các anh chị cứu lấy con em. Tôi gật đại và gần như không kìm nổi nước mắt nên bị cậu nhân sự tống cổ ra ngoài . Các anh các chị còn có thể làm gì được cho các cháu nữa đâu Minh ơi, Ngân ơi…

Nhà nghèo, căn phòng hơn 10m2 giống như chiếc bình chứa ga khổng lồ, bức tường 10 gá lên tầng hai sập xuống đã dập tắt tiếng cười con trẻ. Hai chục triệu cùng dây chuyền vàng của vợ em, trong lúc mọi người đưa hai em đi cấp cứu…cũng chẳng còn! Mất con, mất nhà, mất hết tài sản…nỗi đau này liệu khi phải đối mặt với nó các em sẽ ra sao? 

Tâm ơi, Duy Anh ơi…một nén nhang này cho các cháu siêu thoát nhẹ nhàng, hãy là những thiên thần phù hộ cho bố mẹ các cháu có thể gắng gượng được qua nỗi đau nghiệt nghã này. Các bác các cô chú trong cơ quan, công đoàn đã hứa sẽ đứng lên lo chu toàn cho các cháu, nhưng cuộc sống sau này của bố mẹ các cháu sẽ ra sao, nỗi đau day dứt đến bao giờ…

    

Mọi người kẻ ít người nhiều gọi là chút từ tâm đã bắt đầu góp lại, dẫu tiền bạc chẳng còn nghĩa lý gì nữa… .

Cả ngày đầu óc tôi cứ loãng ra…loãng ra, sao mà cuộc sống mong manh. Chỉ sau một tiếng nổ cả một gia đình đang hạnh phúc đã tan nát trong đổ nát và thương đau đến nghẹn ngào. Công đoàn nhà máy, ban lãnh đạo công ty cùng toàn thể CBCNV đã vào cuộc cùng gia đình Nhật Minh để khắc phục phần nào thảm họa nhưng cuộc sống của vợ chồng em sau này thật quá chênh vênh…

Đăng bởi: trangque | Tháng Chín 20, 2011

NGUYỆT VŨ VỚI THƠ TÌNH

NGUYỆT VŨ VỚI THƠ TÌNH

(Đọc “Người tình trong mơ”
của Nguyệt Vũ-NXB Văn học – Hà Nội – 2011)
Đặng Hà My
“Người tình trong mơ” là tập thơ phong phú và đa dạng về thi pháp của Nguyệt Vũ. Theo cách của người phê bình văn học, tôi tạm chia tập thơ thành hai mảng cảm xúc tương đối độc lập: Các dạng thái của tình yêu và tình yêu đỉnh điểm.
1. Đối với các dạng thái tình yêu, tương tự như các nhà thơ khác, tuy với sắc thái riêng, Nguyệt Vũ thể hiện thật đầy đủ và sâu sắc. Trước hết, đó là nỗi nhớ tình, mà nhà thơ phải nhờ đến thiên thiên-vũ trụ giải tỏa giúp mình: « Này, gửi vào trong gió chút nồng nàn men môi/Này, gửi vào mây trời hương thơm xuân … mềm ấm/Này, gửi vào tiếng sấm rằng em, em yêu anh/Ơi ngọn gió mát lành/Gửi anh cho em nhé! » (Lời hoa cỏ). Nhớ tình được vật chất hóa thành sợi – thứ sợi làm bằng anh, làm bằng em…, bằng hơi thở/ Vòng tay anh đắp giấc em nồng (Sợi nhớ)… Với nguyệt Vũ, nhớ tình như thế, thì dĩ nhiên dẫn đến :
Có những lúc nhớ
tưởng chừng không sống nổi
Đứng lại ngồi lệ đắng tràn mi.
(Mặn)
Tình nhớ là vậy, nên tất yếu dẫn đến tình nồng. Với cảm xúc thi ca cùng thi từ – thi ngữ, Nguyệt Vũ đưa người đọc vào trạng thái của tình yêu nồng nàn. Thơ thuộc dạng này chiếm số lượng bài khá lớn trong tập. Có lẽ “Người tình trong mơ” là bài thơ bao chứa nhiều khía cạnh của tình yêu, rõ rệt nhất là tình nồng. Có lẽ vì thế mà nữ thi nhân lấy tên bài này đặt tên cho cả tập thơ. Không cần phân tích nhiều, chỉ xin trích ra đây vài đoạn của bài thơ ấy:
“Quyến rũ anh bằng mắt, bằng môi/ánh mắt nâu nói lời im lặng/bờ môi dịu dàng đam mê nóng bỏng …Người tình ơi/làn da mềm mại/khát mơn man/Ánh mắt ngất ngây/mùi thơm thân thể/hoahồng đêm hoang dại/vòng tay êm ái/mềm và thít chặt
sức mạnh của trăn rừng… (Người tình trong mơ).
Cao hơn tình nồng, bài thơ này có thể được coi là thể hiện của cảm xúc đỉnh điểm tình yêu- điều sẽ được trình bày ở phần dưới của bài giới thiệu này.
Một trạng thái không hiếm thấy trong tình yêu là níu tình, nghĩa là sự níu giữ tình yêu sắp mất, thường là từ phía các cô gái, bởi họ luôn cầu mong cho tình yêu trong trạng trạng thái an bình, mà nhà thơ Nguyệt Vũ phát biểu thay họ :
Anh hãy về với em
Dẫu đôi môi xưa không còn hồng xinh nữa
Đêm không nồng nàn như lửa
Vòng tay ôm lơ đễnh tháng năm dài…

Trong đêm của anh
em biết
Những ngao du phiêu lãng phía xa mờ

Em nép mình vào mỗi câu thơ
(Hãy về với em)

Hay:
Phút hững hờ
lửa cháy trong tim
Hạnh phúc nổi chìm
mong manh gió thoảng

Bỗng chốc lại giật mình
hốt hoảng:
- Đâu rồi
anh của em?
(Hạnh phúc)
Ngoài ra, còn tìm thấy gì nữa xung quanh chữ tình trong thơ Nguyệt Vũ ? Còn đấy, trong thơ tình của nữ thi nhân còn có bén tình, hờn tình, chờ tình, khát tình, sùng tình, thất tình… dẫu là chưa rõ nét bởi ở một tập thơ mỏng mảnh này. Rộng đường dư luận, xin mời bạn đọc cảm nhận các dạng tình của nữ thi nhân.

2. Ở phần trên, khi nói về tình nồng, qua bài thơ « Người tình trong mơ », như đã tiếp cận với tình yêu điểm đỉnh. Tình yêu điểm đỉnh là từ giao lưu, gặp gỡ tâm hồn phát triển, dẫn tới sự gần gũi, tiếp xúc thân thể của đôi tình nhân, đó là tình dục, để đạt tới tình yêu thăng hoa. Sẽ không có tình yêu hoàn chỉnh nếu chỉ có giao lưu, gặp gỡ tâm hồn mà không có gần gũi, tiếp xúc thân thể – tình dục ; và ngược lại, nếu chỉ có gần gũi, tiếp xúc – tình dục mà không có sự giao lưu, gặp gỡ tâm hồn, thì đó chỉ là sự cưỡng bức, chiếm đoạt thân thể, không hơn không kém, dù ở bất cứ hình thức nào. Sự đồng điệu của hai yếu tố ấy bổ sung cho nhau, không thể thiếu trong tình yêu.
Về sự gần gũi, tiếp xúc thân thể- tình dục có nhiều cách diễn đạt khác nhau theo mức độ khác nhau, kể cả theo quan niệm hay cách thức nào đó của ngôn từ, như « tình yêu sinh học », « phồn thực », « tình dục » (sexy)…
Bản chất tình yêu như đã được trình bày trên đây, nhưng vì nhiều nguyên nhân khác nhau, tình dục bị tách khỏi tình yêu, thậm chí, bị coi như điều cấm kỵ. Là hình thức phản ánh hiện thực khách quan, văn chương xưa nay cũng đã đề cập về tình dục, nhưng cũng do nhiều nguyên nhân khác nhau, nên chỉ đề cập dè dặt với quan niệm «văn chương không nên đi vào chuyện dung dục ấy (?!)» … Và, nếu văn chương nói đến chuyện ấy, thì « phải nói một cách thanh tao, kín đáo ( ?!) ».
Trở lại với thơ tình Nguyệt Vũ, thấy rằng nhà thơ đã nói đến sự phát triển tình yêu đạt tới độ thăng hoa. Còn có « thanh tao, kín đáo » hay không thì bạn đọc thẩm bình ! Mà « thanh tao, kín đáo » là thế nào kia chứ ? Một cụm từ còn chưa giải mã!
Thì đây, thơ tình Nguyệt Vũ thường đề cập đến là ánh mắt, cặp môi, bộ ngực, vòng tay, chiếc mông… – những phần cơ thể hấp dẫn tình yêu của các cặp bạn tình, và rồi, dẫn đến tất yếu sự gần gũi, tiếp xúc những phần cơ thể ấy của đôi bạn tình, như là đương nhiên :
Môi anh như chén rượu
Em uống…
say
đứ đừ.
Trong vòng tay
… ứ hự
Đất trời xoay bung biêng…
(Yêu)
Hay :
Gái bén hơi trai ngực căng, mông mẩy
Tươi mới từng ngày
thần dược
tình yêu
(Đêm Valentine)

Hoặc :
Anh chinh phục em như chinh phục đỉnh cao Everest
đê mê trên từng cen-ti-met
Trái tim cồn cào bóp nghẹt
thân lả đi trong say đắm ngọt ngào.

Đêm ảo huyền lấp lánh mưa sao
hai kẻ mộng du trong vườn địa đàng …
(Căn phòng mùi thơm hoa hồng)

Và nữa :
Quyến rũ anh bằng mắt, bằng môi
ánh mắt nâu nói lời im lặng
bờ môi dịu dàng đam mê nóng bỏng
yêu như say
và dữ dội hờn ghen
(Người tình trong mơ)
Chưa hết :
Người tình ơi
trên khắp thế gian
từ thủa hồng hoang
bầu ngực là men đê mê hạnh phúc
(Người tình trong mơ)

Từ những đoạn thơ trích trên đây, người đọc tự ngẫm ra rằng, đôi bạn tình còn… đi xa hơn nữa, để đạt tới điểm đỉnh tình yêu. Đó là những gì vốn có, đang có và sẽ còn mãi mãi có trong tình yêu ! Gọi nó là gì ? Tình yêu sinh học, phồn thực, hay tình dục ? Tùy! Nó vẫn là nó, vậy thôi !

*
* *
Để kết thúc, xin có đôi lời về nghệ thuật thể hiện của « Người tình trong mơ ». Trước hết, đó là ý tưởng thơ rất tập trung về tình yêu – ngay cả những bài có vẻ nói về chủ đề khác, cũng chỉ để nói tình yêu mà thôi! Thi từ-thi ngữ mạnh bạo, nhưng chọn lọc. Thể thơ chủ yếu là thơ tự do có âm điệu, một số bài thuộc thể thơ ba chữ, năm chữ, bảy chữ có cách tân. Đáng chú ý là có một số bài thơ lục bát rất nhuần nhuyễn, mượt mà như các bài :
« Hớp hồn », « Hóa đá », « Cứ yêu »…
Chúc mừng và cảm ơn nhà thơ Nguyệt Vũ về tập thơ tình « Người tình trong mơ » và mong được đọc các tập thơ khác tiếp theo của chị.

Germany Đ.H.M

Đăng bởi: trangque | Tháng Chín 5, 2011

Phát hành tập thơ Người tình trong mơ

Các bạn thân mến,

Nhân dịp Quốc khánh 2011 Nguyệt VŨ xin trân trong giới thiệu tới các bạn tập thơ Người tình trong mơ do NXB Văn học phát hành. Tập thơ gồm hơn 50 bài thơ tình chọn lọc và biên tập tác giả muôn đưa ra một thông điệp rằng tình yêu luôn biến ngày thường thành ngày hội và làm đẹp trái đất này…. Các bài thơ tình ngọt ngào, lãng mạn và say đắm. Cuốn thơ khổ 21×12.5, nhỏ gọn xinh xắn, bìa có tông màu chủ đạo hồng tím do hoạ sỹ tài ba Văn Sáng trình bày, đẹp mắt và sang trọng. Một món quà đẹp và ý nghĩa cho tình nhân của các bạn…

Tập thơ đang bán tại nhà sách của NXB Văn học 18 Nguyễn Trường Tộ và Nhà sách Quốc văn 44 Tràng tiền Hà nội – giá bìa là 30.000 đồng.

Nếu các bạn muốn mua qua mạng xin gưỉ thư về địa chỉ trangquetb@yahoo.com cho mình xin một số thông tin sau:

Tên sách mua: Người tình trong mơ ( hoặc VDCT, Dấu yêu ơi, Sương trắng bạch dương)
Tên người nhận sách :
Địa chỉ nhận thư:

Tác giả sẽ khuyến mại tiền gửi sách trong lãnh thổ Việt nam. Riêng các bạn sinh viên yêu thơ muốn có sách tặng hãy gưỉ vào bình luận cho mình .
Nhân dịp lễ hội thơ lục bát Nguyệt Vũ sẽ dành 200 cuốn gưỉ tặng các chiến sỹ Trường Sa, chúc các anh chân cứng đã mềm bảo vệ vững chắc miền biển đảo thân yêu của tổ quốc

Các bạn có thể chuyển tiền về tài khoản cá nhân sau khi nhận sách:

Tên tài khoản: Vũ Thị Minh Nguyệt
Số : 0021000475448
Ngân hàng Vietcombank Hà nội


Xin trân trọng cảm ơn các bạn đọc đã mua sách của Nguyệt Vũ từ trước tới nay. Hy vọng một ngày không xa Người tình trong mơ sẽ có mặt trên giá sách sang trọng trong nhà của các bạn.

Chúc các bạn nghỉ Lễ vui và mạnh khoẻ

P/S các BLR trong entry này là các bạn đã để lại địa chỉ mua sách qua mạng, NV xin trân trọng cảm ơn

Đăng bởi: trangque | Tháng Tám 6, 2011

Quyền lực mềm


Em chẳng có gì ngoài trái tim yêu thương
Không hiểu sao
dịu dàng trước anh như vậy
Nó mềm yếu dường như tan chảy
một nỗi niềm đau đáu phía trời xa.

Em chẳng có gì ngoài chút ủy mị đàn bà
khát người đàn ông mạnh mẽ
khát vòng tay, vồng ngực đầy sức trẻ
nụ hôn ngọt ngào!

Con tim anh lồng lên như ngựa bất kham
Thân thể em dẫu lả đi
làm sao nhốt được
Dẫu mê đắm cả một triền cỏ ướt
Chàng hiệp sỹ vẫn mơ bầu trời gió lộng với ngàn sao

Dẫu biết rằng mình được anh yêu
nhưng không là tất cả
Trái tim đàn ông ruổi rong miền đất lạ
Quyền lực mềm em chỉ có trái tim!

Ơi chàng hiệp sỹ, ngự lâm quân
Hãy gục đầu vào ngực em
cuối đường xa mỏi mệt
Con tim em lẽ nào anh không biết
bướng bỉnh vô cùng nhưng bại trận
trước Anh!

Đăng bởi: trangque | Tháng Bảy 19, 2011

Con chim nhỏ không nhà

chim
Ngày
không anh

hiu quạnh khẽ lùa qua ô cửa
tim không đau
chẳng còn nỗi nhớ
Nốt nhạc vô hồn
cây lặng
gió liêu xiêu.

Ngày
trống vắng tình yêu
tháng Bảy mưa ngâu
thời gian rơi chậm

Con chim nhỏ
không nhà
ướt đẫm
vẫn yên bình bay với gió…
và mưa

Ngôi nhà như một giấc mơ
lòng hoang như gió
trong mưa con chim bé nhỏ
chấp chới bay qua
lối cũ
lá vương hoài.

Đăng bởi: trangque | Tháng Sáu 30, 2011

Thầy ơi… dậy hãm chuông cho con ngủ

Đêm, chiếc đồng hồ quả lắc cổ thong thả đánh từng tiếng. Mỗi một tiếng chuông trong đêm khuya lặng nhói vào tim con, dội vào miền tiềm thức. Trên chiếc giường ở gian bên tiếng thầy ho khúng khoắng khó nhọc…Chiếc đồng hồ quả lắc của Pháp cổ lỗ sĩ lắm rồi, chỉ có mình thầy biết cách sử dụng. Trước đây mỗi lần con về thầy thường hãm chuông, không cho nó kêu vì sợ con không ngủ được.
Cơn đột quỵ bảy tháng trước đây đã biến thầy từ một ông cụ gần 90 tuổi đẹp lão nhất làng thành một nắm xương bọc da, liệt gần như toàn phần chỉ còn sống nửa thực vật dù chúng con đã xoay xở hết cách rồi, thuốc gì hay, thầy nào giỏi chúng con cũng đã tìm để thầy sống thêm được ngày nào hay ngày đó. Nếu chúng con không xoay xở kịp thì cũng chưa chắc đã giữ được sự sống cho thầy như bây giờ.


Hồi chuông thứ nhất đưa con về cái ngày con chập chững bước về làm dâu. Con sinh cháu xong gửi về cho ông bà, ở lại làm luận văn tốt nghiệp. Thầy là giảng viên của học viên quân sự Đà lạt về hưu để trông cháu cho con. Ngày con về nước, lơ ngơ như một đứa trẻ, chào các bác các chú, bố mẹ chồng trong bữa liên hoan đón con. Đêm đó mất điện, đèn dầu lờ mờ, sáng hôm sau thầy về quê sớm con chưa kịp nhớ mặt. Một tuần sau thấy một bác đứng trước cửa nhà cười rất tươi, con nhanh nhẩu chào:
-<SPAN Bác hỏi ai đấy ?
-<SPAN
Con à, thầy đây. Lúc đó con chưa quen với cách gọi bố chồng là thầy ở quê mình nên ớ người ra…
Con đâu biết rằng nụ cười ấm áp đó đã chở che cho con suốt cả cuộc đời…
Cháu, hơn một tuổi xa mẹ, lạ nước, mụn nhọt đầy người như cóc ghẻ, khóc ngằn ngặt cả đêm. Ông một sỹ quan cao cấp trong quân đội quen được phục vụ khuya sớm dỗ cháu rồi lo thuốc lo men. Con trai đi tập huấn quân sự, con dâu đi học xa, những năm đó mọi thứ đều thiếu thốn, vất vả. Con đâu chín chắn như bây giờ để hiểu hết được sự vất vả ngày ấy của thầy. Bây giờ nhìn thấy nỗi khổ của biết bao gia đình có con cái hư hỏng, mỗi lần có người khen hai cháu con lại nghĩ nếu không có thầy…


Hồi chuồng thứ hai đưa con về những năm con về nước sinh thêm cháu, rồi đi làm. Mỗi buổi sáng thầy dạy sớm, dắt chiếc xe đạp ra nắn cái lốp, xem cái đũa cái vành, chỉnh cái phanh…cho con đèo cháu đi trẻ, đi làm. Rồi những năm tháng cùng cực cũng qua đi.


Hồi chuông thứ ba đưa con về những ngày Liên xô cải tổ, con nghỉ một cục ở nhà, bằng Đỏ trong tay mà không kiếm đâu được việc vì chỗ nào cũng giảm biên chế. Thầy cặm cụi đọc báo hàng ngày rồi một hôm thầy bảo:
-  Con ơi, trong tờ báo này có đang cần thủ kho, quản lý cho một trạm bảo hành. Thầy nghĩ con có thể làm được nhưng hạn hồ sơ là ngày thứ Hai, hôm nay thứ Bảy mất rồi. Con thử xem.
-   Vâng…
Nhờ mẩu tin cuối cùng ấy mà hai tháng sau con được nhận vào làm Phụ trách trạm bảo hành & phòng trưng bày sản phẩm Sony, lương trả bằng tiền đô và làm việc cho một hãng danh tiếng của nước ngoài. Câu chuyện này bây giờ chắc ai cũng thấy quá bình thường nhưng với một người thất nghiệp, mở hiệu may, may hàng chợ để kiếm tiền nuôi con là cả một bước đổi đời…Từ bước đệm đó, con đi học, rồi chuyển nơi này nơi kia, bàn chân con đặt hết châu Á, châu Âu, châu Úc và sang Mỹ. Nếu không có mẩu tin của thầy khi ấy …


Hồi chuông thứ tư đưa con về những ngày chúng con chồng chất nợ nần vì mua nhà. Cái nhà ở Kim liên trên đường La thành, trong một khu dân cư chật chội và mất vệ sinh chúng con đành bán đi. Hàng ngày cứ thấy thầy lóc cóc đạp xe đạp đi loanh quanh nhưng con cũng không hỏi thầy đi đâu. Một hôm mồ hôi ròng ròng, mặt đỏ phừng phừng thầy bảo:
-   
Hôm nay thầy đi xem một chỗ này nhà mặt đường, vuông vức, nhưng đường xá gồ ghề khó đi, tuy nhiên là mặt sông nên sau này phát triển sẽ tốt con ạ. Con thử đi cùng thầy, nếu con ưng thì sẽ bảo chồng con xuống xem sau…
Hai bố con đèo nhau đi, vào trong nhà ngồi con có cảm giác ấm cúng. Người bán nhà là một bà lão khá sắc sảo, từng là vợ của giám đốc một trại gà, sau khi chồng chết đứa con trai hư hỏng quá đành bán nhà đi ở với con gái. Nhà treo biển mãi mà chẳng có ai mua. Tối hôm đó con đã cùng chồng con cầm theo một chỉ vàng đi xem lại và đặt cọc luôn. Đó là ngôi nhà mà con thích ở và đang ở cho đến bây giờ…


Hồi chuông thứ năm đưa con về ngày công ty OTIS cử con đi học ở Singapore, Philipin, Mỹ cả nửa năm trời. Con bảo:
- Con đi học thì cũng tốt vì được đào tạo nhưng các cháu còn nhỏ quá, ông bà sẽ rất vất vả.
-   Con cứ đi đi, người ta muốn đi học còn chả được, con không lo gì cả, các cháu ở  nhà bố mẹ lo…


Phụ nữ có chồng con rồi, học hành nhiều mà làm gì, nhiều ông chồng còn nghĩ thế huống hồ bố mẹ chồng, nhưng con may mắn…và có lẽ vì thầy như thế nên chồng con cũng chả dám ý kiến ý cò gì.
Hai ông bà cứ luân phiên nhau, một người ở quê, một người lên Hà nội. Nếu không có ông bà con đâu được như bây giờ, các cháu đâu có ngoan ngoãn khiến ai gặp cũng khen mẹ khéo dạy.
Giaothua2007 047.jpg


Hồi chuông thứ sáu đưa con rưng rưng về những ngày thầy ở Hà nội với vợ chồng con, năm nào cũng như năm nào cứ đến ngày giỗ bố con là thầy lại mua con gà về làm, mua lễ về để đó, con đi làm về là nhắc:
-          Hôm nay giỗ ông ngoại đấy, thầy chuẩn bị rồi, các con đi thắp hương đi. Bố con mất từ khi con mới ba tuổi, con chưa nhớ được bố đẻ chăm sóc như thế nào.


Hồi chuông thứ bảy đưa con về những lần vợ chồng xích mích, con sai con đúng gì thì thầy cũng từ từ phân xử. Bố mẹ luôn tâm niệm rằng trai gái dâu rể phải như nhau. Con thường được bênh nhiều hơn. Ở nhà ta có mấy chị em dâu nhưng chưa ai dám cãi lại bố mẹ chồng nửa tiếng. Con về quê cũng luôn hãnh diện vì ở làng mình, gia đình nhà mình luôn được tôn vinh là danh gia vọng tộc bởi lễ giáo gia phong, trên kính dưới nhường. Chúng con có thể làm điều này điều khác trái ý chồng nhưng nếu cãi lại bố mẹ thì chắc không có đường trở về nhà. Đó cũng chỉ là một phần nhưng cái chính là chúng con không tìm được lý do gì để cãi hoặc láo cả. Thầy mẹ luôn luôn đúng mực và yêu thương, con luôn có cảm giác về nhà mình mỗi lần về thăm quê mình.


Hồi chuông thứ tám khiến con nhớ lại những ngày thầy nằm viện trước đây, con đưa tập thơ của con về và thầy đã cho biết bao nhiêu bệnh nhân mượn và đọc. Vì khi con đến cổng viện đã có bệnh nhân nhận ra con là con ông Thuyên rồi và đi tìm thầy giúp con…Con phát khóc khi nhìn thấy một cụ bà hơn 60 tuổi ngồi trên giường bệnh với cuốn Dấu yêu ơi của con đọc chăm chú đến mức không nghe thấy con chào. Khi nghe thầy nói chuyện với con các cụ đều hỏi:
- Con gái cụ có phải không?
- Vâng, thưa các cụ con dâu của tôi ạ.


Rồi lần con đưa nhạc sỹ Minh Thu về thăm nhà và sau đó anh ấy sửa bài hát mà thầy đã viết về quê mình làng Bao Ngạn ( Bao Hàm). Con hiểu tình yêu của thầy với đồng đất quê mình…
Bao ngạn hỡi….Bao hàm ơi

Bóng dáng làng tôi

Thập thình chày cối thâu canh

Cò hương nên cốm thơm tình quê hương

Bóng dáng làng tôi

Quyện khói thuốc lào

Thơm toả cánh đồng

Say cả bốn phương

Hồi chuông thứ chín đưa con về với bàn tay của thầy bây giờ đã bị rút gân co quắp. Bàn tay ấy đã chăm cháu chăm con, khâu may quần áo cho vợ. Bàn tay ấy đã xoay mẹ đang nằm chéo giường cho ngay ngắn rồi buông, rồi ghém màn cho mẹ ngủ. Bao nhiêu năm trời con làm dâu mà chưa bao giờ nghe thầy mẹ to tiếng với nhau nửa lời. Thầy đã làm tất cả để bù đắp cho mẹ những ngày nuôi con chờ chồng đằng đẵng gian nan. Con chưa thấy cặp vợ chồng nào hạnh phúc, âu yếm nhau hơn. Con cứ ước rằng tất cả các cặp vợ chồng trên thế gian này đều yêu thương nhau, đầu gối tay ắp cho đến lúc đầu bạc răng long như thầy và mẹ. Con tỉ mẩn cắt từng cái móng tay cho thầy mà thấy lòng mình nặng chình chịch…


Hồi chuông thứ mười đưa con lên vành móng ngựa của một đứa con, những lần con làm thầy giận. Chưa bao giờ thầy mắng con, chỉ lặng lẽ buồn. Con đi đây đi đó, làm nọ làm kia nhưng con cũng vẫn chỉ là một đứa con thôi thầy ơi. Nếu được làm lại chắc gì con đã làm khác đi…lần cuối cùng chính con cũng giận thầy ghê gớm, nhưng bây giờ nuốt nước mắt ngẫm lại…nếu con là thầy con cũng làm thế mà thôi. Thầy không thể nghe con xin lỗi được nữa rồi, nhưng những giọt nước mắt của con dành cho thầy hôm nay đâu phải là giọt nước mắt của “ cô con dâu khác máu tanh lòng” mà nó chảy ra từ tim con thầy ạ. Thầy hãy yên tâm, con sẽ cố gắng tất cả để làm theo ý nguyện của thầy.


Hồi chương thứ mười một chỉ cách đây đúng bảy tháng trời. Hôm trước nhà điện lên ông mệt, chồng con về rồi lên ngay nói ông đỡ rồi. Ngay chiều hôm đó cháu gọi cho con mếu máo:
- Mẹ ơi, ông bị đột quỵ, cấm khẩu rồi.
Con vừa khóc vừa đóng máy tính tất tưởi chạy về nhà để về. Trong cơn choáng váng con mới hiểu con sợ mất thầy như thế nào? Gọi điện về quê, mọi người đã mất hết hy vọng, con gào lên “ còn nước còn tát chứ” và gọi cho bác sỹ Hoà – bạn lâu năm của vợ chồng tôi – trưởng khoa cấp cứu bệnh viện 108, tả cho anh ấy nghe triệu chứng của ông. Bệnh viện huyện báo nhồi máu cơ tim, anh Hoà bảo ông bị nhũ não rồi, đưa lên Hà nội ngay. Tôi bảo nhỡ đưa lên ông mất dọc đường thì sao, anh Hoà nói như quát:
-          Để nhà cũng chết, đưa lên nếu chết thì mang về nhà.
Về đến nhà phải nhùng nhằng lắm bệnh viện huyện mới cho đi, mãi mới gọi được xe cấp cứu và thầy đã được cứu sống nhưng không nói được, tay bị liệt và ngày một teo tóp. Chả nhà thương thầy chăm bẵm nâng niu mà thầy chẳng có cách nào phụ hồi được. Con chạy vạy hỏi đó đây chỉ có một câu trả lời:
- Ông già quá rồi chỉ có phép nhiệm màu thôi. 
Sao không có phép nhiệm màu nào hết Bụt ơi!
Con về gỡ cái màn của thầy đem giặt, thầy xua tay không cho gỡ. Con ôm lấy vai thầy nựng :” con giặt cho trắng rồi mắc trả lại cho thầy, thầy vốn rất sạch sẽ và tác phong quân đội cơ mà”. Con cảm giác được thầy đã cố đưa tay bên tay thầy chưa bị liệt sờ vào tay con rồi nằm yên…

Chiều nay con leo lên giàn thiên lý hái bao nhiêu là hoa, định bụng ra chợ mua mấy con cua đồng về nấu canh, nhưng rồi nước mắt lại ngấn ra khi nghĩ rằng thầy đâu có ăn được nữa. Đồng đất quê mình hoa màu quanh năm, thầy vẫn khen con nấu cơm vừa miệng cơ mà…


Thầy…thầy hãy dậy đi, hãm chuông cho con ngủ. Con bịt chặt tai rồi, con không muốn nghe hồi chuông cuối cùng. Con sợ…con sợ lắm! Thầy có nghe thấy nước mắt con đang lăn dài trên má. Con sợ rằng một ngày khi con về quê, con không hình dung nổi nụ cười rất tươi của thầy bước ra từ sau cánh cửa. Con sợ cái hơi thở yếu ớt cuối cùng ở gian bên rồi một ngày cũng lụi. Gần chín mươi năm trong cuộc đời, 60 năm huy hiệu đảng, hơn 40 năm trong quân ngũ thầy đã là một sỹ quan liêm chính, một người bố, người ông, người cụ hiền nhân, đức độ, luôn có trách nhiệm cao nhất với cuộc đời. Con đã thật may mắn hạnh phúc, làm con của thầy gần ba mươi năm trời, con có một người bố thứ hai.


Thầy…thầy hãy dậy đi, hãm chuông cho con ngủ…Thầy ơi!

Bài viết cũ hơn »

Chuyên mục

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.