Đăng bởi: trangque | Tháng Hai 13, 2007

Nhớ

Đêm đêm
Người đàn ông
mặc áo xanh
ngồi bên khung cửa sổ


Gương mặt ưu tư
Ánh mắt buồn
và nhớ

Ai lặng nhìn anh
nghe tim mình đập rõ

Đêm đêm
gió mang theo từng hơi thở
Sao anh không đến bên
người tình nhỏ
của anh?

Đêm đêm
những giọt sưong long lanh
những tâm hồn hoang vắng
những con tim buốt lạnh

Có thể ngày mai sẽ là một ngày đầy nắng
Bởi đêm dài nỗi nhớ cứ vây quanh

Đêm đêm
em muốn nhón nhẹ chân
Quàng tay vào cổ anh được chứ?
Ôm trọn gương mặt anh
ấm áp ngàn giọt nhớ
Nụ hôn dài ngọt tới tận ban mai…


Responses

  1. Nhiều khi cứ phải căng c tưởng tượng để rồi ngộ nhận một cch ho huyền rằng: Bi viết l cho mnh vậy.
    Chuyện buồn cười của những người c dng mu hay tưởng bở, đừng cười nh.

  2. H…h, em viết chung chung cho tất cả m! Chc anh vui

  3. N biết l em viết chung chung nhưng lẽ đi cứ ho huyền nhận vơ thế. mắc bệnh ảo tưởng m.
    Nay 14.02, N xng tận nh thăm thay lời chc nh, được khng?

  4. Cảm ơn anh NG-YU nh!
    hi…hi, chc anh vạn sự lnh


Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: