Đăng bởi: trangque | Tháng Tư 30, 2012

Bóng chiều tím đỏ

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
nguồn ảnh : net

Nàng lặng người xa xót nhìn người đàn ông trước mặt. Mái tóc hoa râm đã bạc trắng hết rồi, tàn tạ và buồn. Không gian như đặc quánh khiến chẳng ai nói với ai một lời…

 

Lâu lắm rồi họ không ngồi với nhau như thế.

 

Nàng nhớ lại sự dũng cảm của mình khi nhấp nút gửi đi dòng tin nhắn:

   Bỗng nhiên em rất muốn được ăn trưa cùng anh, nhưng anh có quyền từ chối…

Nàng tắt máy ngồi thẫn thờ đếm nhịp tim của mình, anh ấy sẽ không trả lời. Sự cao ngạo, khinh bạc, tự ái, sự tủi hờn và rất nhiều lý do ….đủ cho nàng tin như vậy.

Nhưng số máy này là số máy dùng cho công việc hàng ngày và một dòng chữ nhấp nháy khi nàng bật máy trở lại

   Uh, anh đang đói.

Không còn đường lui nữa nàng nhắn:

   30 phút nữa tại … anh nhé.

Nhắn xong nàng chợt thấy tủi thân, vì lẽ ra anh sẽ đến đón nàng ở cổng cơ quan. Một miền ký ức mờ nhạt….những buổi trưa lòng vòng trên phố rồi lại trở về cái quán ấy. Anh bảo “ lớn rồi mà lúc nào cũng ngượng nghịu như trẻ con”. Nàng cũng chẳng hiểu tại sao lại thế, nàng luôn run rẩy như con thỏ trước con sói như vậy, con sói hiền lành và trầm tư. Nàng lắc đầu, lạ thật cứ như thể mình bị bắt vía ấy…

 

Nàng bắt đầu đi rất chậm như thể lấy thêm lòng dũng cảm.

 

Người đàn ông đang hiển hiện trước mặt nàng, gương mặt sạm đi và đôi mắt quá u buồn. Những vệt chân chim chùng xuống khắc khổ, chậm chạp. Không ngờ dấu ấn của thời gian đã đổ sập xuống nhanh như vậy. Người đàn ông đa tình vang bóng một thời hầu như chỉ còn lưu lại trên những vết rải quạt ấy. Người ta bảo mỗi dải quạt trên đuôi mắt người đàn ông là một người đàn bà…

Cổ họng nàng nghẹn đắng, như thể tất cả những điều đó đều do nàng gây nên cả. Nàng muốn xin người đàn ông đó tha thứ cho hết thảy mọi chuyện đã qua, kể cả những chuyện do lỗi của nàng kể cả những chuyện mà anh luôn tâm niệm là do lỗi của nàng. Không thanh minh, không trách cứ, không còn buồn giận. Đã đến lúc chúng ta và cuộc đời cần tha thứ cho nhau. Đúng hay sai thì cũng vậy cả thôi. Nàng mong anh sống vui vẻ thanh thản trong quãng đời còn lại. Mỗi người chúng ta đã rẽ đi một ngả quá xa nhau, đã quá đủ đớn đau, buồn tủi…Có khi nào nhớ về nhau hãy nhớ về một chú chim chích chòe mải mê hót trong vườn mùa hè ” em là con chích chòe/ hót vang bên vườn bưởi/ rồi em bay muôn lối/ anh một mình… đợi em” hay về một cô bé “ em hút tôi như nam châm hút sắt”. Nàng sẽ vẫn dịu dàng vẫn đằm thắm bởi vì anh từng muốn thế.

 

Nàng xin nợ lại anh một tri âm…nàng luôn thầm cảm ơn người đàn ông ấy đã cùng nàng đi một đoạn đường ngắn. Nàng không muốn gọi tên cái đoạn đường ấy bởi có biết bao nhiêu đoạn đường không tên trong cuộc đời này. Và càng không thể gọi đó là một cuộc tình bởi dẫu từng hò hẹn, đón đưa, từng run rẩy chờ từng tin nhắn nhưng chưa bao giờ hai người nắm lấy tay nhau. Nàng biết anh luôn hiểu nàng khi nàng nói và cả khi nàng im lặng. Như Trịnh Công Sơn đã từng nói về Bống ” không biết với tôi nàng là ai”. Câu chuyện như thể cổ tích trong đời. Chẳng ai tin…

 

Bóng chiều đã đổ dài, nàng đứng lại nhìn để người đàn ông đi trước. Cái lưng ông gò xuống trong ráng chiều loang đỏ loang tím…mệt mỏi…

 

Ngực nàng đau thắt, môi nàng run lên và bật khóc : Anh ơi!


Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: